Bối cảnh và Quyết định Giải tán Giáo hội Ngôi Sao
Jiddu Krishnamurti, người được bầu làm người cầm đầu Giáo hội Ngôi Sao ở Phương Đông, đã tuyên bố giải tán tổ chức này vào ngày 2 tháng 8 năm 1929 tại Hội nghị hàng năm ở Ommen, Hòa Lan, trước 3000 hội viên. Ông nhấn mạnh rằng đây là một việc làm không thể tránh khỏi và không phải là vấn đề để vui mừng hay buồn rầu. Giáo hội Ngôi Sao được thành lập năm 1911 với mục đích tuyên cáo sự xuất hiện của vị Thầy trên thế giới.
Chân Lý Là Vô Lối và Không Thể Tổ Chức
Krishnamurti khẳng định lập trường của mình một cách tuyệt đối: Chân Lý là mảnh đất không có lối vào, và con người không thể tiến tới bằng bất cứ con đường, tôn giáo hay giáo phái nào. Chân Lý là vô biên, vô điều kiện và không nên được tổ chức. Ông cho rằng việc thiết lập một tổ chức để lãnh đạo hay bắt buộc dân chúng theo một con đường nào đó là bất khả thi, bởi lẽ tín ngưỡng là một điều thuần túy cá nhân. Khi tổ chức hóa tín ngưỡng, nó sẽ trở nên “chết ngắc, kết tinh lại,” trở thành một giáo phái, một tôn giáo bị áp đặt. Ông ví von rằng con người phải tự cố gắng để tiến lên đỉnh núi, chứ không thể kéo đỉnh núi xuống thung lũng.
Tổ Chức Tâm Linh Là Cái Nạng
Lý do thứ hai cho việc giải tán là ông xem một tổ chức được lập ra với mục đích tâm linh sẽ trở thành một cái nạng, một sự yếu đuối, một trói buộc và làm cho cá nhân thành què quặt, cản trở sự tăng trưởng tự do để nhận ra Chân Lý tuyệt đối. Krishnamurti tuyên bố ông không muốn có tín đồ. Ông tin rằng khi con người theo một người nào, họ sẽ chấm dứt sự tìm kiếm Chân Lý. Ông chỉ quan tâm đến một điều thiết yếu: sự giải phóng con người khỏi mọi thứ lồng cũi, khỏi mọi sự lo sợ, và không thành lập tôn giáo, những giáo phái hay triết thuyết mới.
Phê Phán Sự Phụ Thuộc và Thiếu Chuyển Hóa
Ông thẳng thắn chỉ ra rằng dù Giáo hội đã chuẩn bị trong 18 năm cho sự kiện này, hầu hết các hội viên vẫn không có sự thay đổi thực sự. Niềm tin vào một vị Thầy hay một tổ chức không làm biến cải con người mà chỉ làm họ rắc rối thêm, bởi vì họ không muốn đối diện với sự vật như chúng là. Họ muốn những “thần linh riêng,” “tôn giáo mới,” “hình thức mới” nhưng tất cả đều là “vô giá trị, hàng rào cản, hạn chế, những cái nạng.” Mọi người đều phụ thuộc vào người khác về tâm linh, hạnh phúc và giác ngộ.
Krishnamurti đặt câu hỏi về ý nghĩa của việc có hàng ngàn người mà “họ không hiểu, họ bị hoàn toàn ướp trong thành kiến, họ không muốn có một cái mới, nhưng chỉ muốn biến cải cái mới để phù hợp với cái ta của chính họ, khô khan và tù túng?” Ông tin rằng nếu chỉ có năm người thực sự hiểu và sống theo Chân Lý thì đã là đủ.
Chìa Khóa Đến Hạnh Phúc Nằm Trong Bản Ngã
Ông bác bỏ ý tưởng về việc có người nào đó nắm giữ “chìa khóa vào Vương Quốc Hạnh Phúc.” Krishnamurti khẳng định: “Cái chìa khóa này chính là bản ngã quí vị, và là sự phát triển, và sự thanh lọc và sự vô nhiễm uế của cái bản ngã này chính là Vương Quốc của Vĩnh Cửu.” Việc trông mong vào sự giúp đỡ bên ngoài, sự thoải mái, niềm hạnh phúc hay sức mạnh từ người khác là vô lý, vì những điều này chỉ tìm thấy trong nội tâm của mỗi người.
Mục đích Cuối Cùng: Tự Do Tuyệt Đối
Mục đích duy nhất của Krishnamurti là giải phóng con người một cách vô điều kiện, giúp họ xa lìa mọi hạn chế để đạt được niềm hạnh phúc vĩnh cửu và sự thể hiện vô điều kiện của bản ngã. Ông muốn những người tìm hiểu mình được tự do, không theo ông hay biến ông thành một lồng cũi, một tôn giáo. Sự tự do này là thoát khỏi mọi sợ hãi – sợ hãi tôn giáo, cứu rỗi, tâm linh, luyến ái, cái chết và ngay cả đời sống. Ông mong muốn những người thực sự muốn hiểu biết sẽ cùng nhau bước tới với nhiệt tâm mãnh liệt hơn, trở thành “những ngọn lửa” bởi lẽ họ đã hiểu, từ đó tạo nên tình bằng hữu chân chính và sự hợp tác thực sự, không phải do quyền uy hay hy sinh, mà do sự hiểu biết chân thật để sống trong vĩnh cửu.